1 PHÚT LÃNG ĐÃNG: TRONG TÔI LÀ…

#1

Hồi trước, mỗi lần đi học về, tôi có thói quen bất di bất dịch là mở mấy bản nhạc như Sad Romance, Nocturne của Secret Garden lên rồi thả mình trong những nốt nhạc vô định. Căn phòng bỗng chốc ngập trong những nốt buồn đến là chênh chao.

pexels-photo-88445.jpeg

Tôi ngồi đó, tựa như trôi lửng lờ dưới đáy đại dương âm u vô tận. Bao chừng cảm xúc được rút tuột vào dòng âm thanh violon và piano đến nao lòng kia cả. Tôi biết nó không lành mạnh. Nhưng có một sự kết nối rất sâu đậm khó mà gỡ được với thứ nhạc đó.

“Chỉ những ai sống trong bóng tối mới có thể hiểu được thứ cảm xúc không màu đang tồn tại trong mình.” Hồi đó tôi nghĩ thế. Và đi tìm kiếm những người có nỗi buồn giống mình, để gọi là phù hợp. Cho đến một ngày, tôi gặp được hoa thủy tiên trắng muốt ngả mình bên con suối.

Ngày đó, tựa hồ như mọi nỗi buồn được dịu lại. Đại dương trong tâm trí tôi dần trở nên trong vắt lấp lánh ánh mặt trời. Chỉ vì vẻ đẹp thanh khiết và tươi vui của loài hoa thủy tiên bé nhỏ kia. Tôi chợt hiểu, thứ mình cần không phải là bóng tối của đại dương để có thể buông trôi, để chìm sâu vào cái buồn hoang hoải miên man, mà là sự tươi vui nhẹ nhàng của từng phút giây. Cuộc sống vốn ngắn, tôi tự nhủ, và mình thì buồn đủ rồi.

pexels-photo-580631.png

Cũng từ đó, tôi xóa sạch các bản nhạc của Secret Garden, học cách quên hết những điều làm mình không vui và từng chút một đi tìm những “bông hoa thủy tiên” cho mình. Tôi cũng hài lòng với cuộc sống của một cô gái bình thường, ngày ngày đến công sở, tối về pha ly trà ngắm trăng. Lúc buồn lại kéo bạn bè ra tám tít. Cuối tuần giữ cho mình ít khoảng không gian riêng đọc vài chương sách, hí hoáy vào nhật ký, một kiểu viết trị liệu mà tôi vẫn giữ đến giờ, hóa ra lại trở thành nguồn vui vô tận.

Chủ nhật rồi, tôi đi xem triển lãm Gió Lào, mấy bức tranh khắc họa sự gai góc, dữ dội và cùng cực cảm xúc của anh họa sỹ Trần Ngọc Bảy làm tôi nhớ đến ngày cũ. Tôi khựng lại rất lâu trước từng bức tranh của anh ấy. Sự dữ dội đó rõ là hiệu quả cho những ai đang chứa đựng sự u uất, một kiểu trút cạn nỗi lòng bằng màu sắc và ý tưởng. Đến khi ngắm mấy bức tranh tả nắng nhẹ bẫng bên hiên nhà của anh Hồ Hưng, tôi chợt mỉm cười ra chiều tâm đắc:

“Ừ thì mình đã có đủ bóng tối rồi, từ giờ chỉ muốn ở cạnh những thứ trong trẻo tươi vui thôi.”

#2.

Chẳng hiểu sao tôi thích mưa hơn tất thảy.

Dòng chảy rì rào từ thinh không trong khoảnh khắc nào đó hệt như sóng biển, miên man vô tận. Dưới mưa, tôi không phải dấu buồn, cuộn hết nỗi lòng cùng với tất thảy suy nghĩ chộn rộn hóa thành vô vàn giọt nước nhỏ buông mình xuống mặt đất.

Processed with VSCO with c1 preset

 

Nhưng hơn cả, hình như mưa ghi nhớ lại khoảnh khắc nào đó quan trọng trong tôi. Có lúc, tôi trở thành con người khác, cứ thấy mình ngồi trước hiên nhà ai, rất gần mấy giậu hoa thưa, gần mấy bụi cây có nở hoa trắng nhỏ tỏa hương dìu dịu, ngoài kia mưa rơi giăng bạc một góc trời. Ở đấy, tôi đang say sưa lắng nghe một ai đó rất đỗi quan trọng mà cũng rất đỗi dịu dàng với mình.

Dường như còn có tiếng dương cầm trầm lắng và chậm rãi vang lên, dạo một khúc trong vài tập phim của Ghibli, quyện cùng tiếng mưa tí tách rì rào trở thành bản nhạc đủ sức lắng đọng mọi dòng chảy của thời gian. Một khung cảnh rất đỗi mơ hồ nhưng thi thoảng trở nên rõ ràng đến đáng sợ như đoạn phim tự phát chẳng thể nhấn nút dừng mỗi khi làn mưa buông xuống. Mưa tạnh, ma thuật cũng biến mất, bỗng dưng cuộc sống hóa ra lại nhạt nhẽo thêm vài phần, như thể tôi đánh rơi một phần của mình trong cảnh tượng và cơn mưa đấy.

cc795008e0cd45dee694df27d3f401b5
Tranh: Laura Zanghetti

Hôm nay Sài Gòn lại mưa. Ngắm không gian ngoài kia nhòe dần đi như thể ai đó vừa loang một đường cọ xám đục, ký ức không thực ấy tự dưng bộc phát, không sao kìm được. Nhưng vì đã hứa tuyệt không đắm chìm, cũng thôi không tìm kiếm, nên cũng đến lúc cất ký ức mãi không thể tìm thấy này trong quả cầu tưởng ký.

Hôm nay, tôi tập quên nó bằng cách chú tâm vào bước chân trên một quãng đường ngắn. Bên ngoài mái ô, mưa rơi lất phất. Cảnh vật nhòe đi sau lớp bụi nước, hóa thành những chiếc bóng xanh xám vụt qua trong vô cảm; mọi âm thanh trở về hư không, chỉ có tiếng mưa rì rào miên man không dứt. Tôi lại bước từng bước nhỏ, chậm rãi. Trên đường, mấy chiếc lá đang ngả nghiêng dưới sức nặng của muôn vàn hạt xám.

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s