MỘT BUỔI THIỀN HÀNH

Mấy bông hoa này được trồng rất nhiều trong khoảng xanh nho nhỏ gần chỗ tôi ở.

Thi thoảng mấy nhánh hoa hay va vào mặt mấy đứa thẩn thơ rảo bước trên con đường, như thể lay lay chúng tỉnh khỏi luồng suy tư rối rắm.

hoa vàng
Tối nay, tôi rảo bước dạo trên con đường cũ. Ở chỗ ngày trước là mấy thân cây hoa vàng đáng yêu đang lớn khỏe mạnh, giờ chỉ còn gốc cây trơ trọi. Như thể lưỡi dao nào đã phạt ngang đây, vô tình và dứt khoát. Nhựa cây sùi quanh vết gọt, đông đặc thành màu nâu u ám giữa khoảng sân tranh tối tranh sáng.

Tôi thấy không buồn. Cũng chả giận.

Con người luôn có những hành vi khó hiểu. Hay thích lấn át nhau, bắt kẻ khác phục tùng ý nguyện của mình. Vậy lấy gì lạ đâu khi bản năng thích thống trị của họ bành trướng lên những giống loài khác được xem là hạ đẳng.

Giận dữ hay đau buồn đều không thay đổi được sự thật.

Mùa mưa đã tới. Sinh khí đang động đậy mỗi khi hạt nước chạm tới. Dưới gốc cây trơ trọi, mầm cây non lại mọc lên. Dưới lớp đất ẩm ướt, rễ vẫn âm thầm lan nhánh. Từng chút một.

Trong sự chết, cái sống vẫn sinh sôi. Trong kết thúc có bắt đầu. Từ xưa đã vậy, giờ không có gì khác.

Nên tôi không thấy buồn. Cũng chả giận!

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s